Polly po-cket
Hôm qua là sinh nhật ông nội tớ! Ông mất
khi tớ vừa tròn 6 tháng tuổi! Ông mất khi tớ
chưa kịp có những khái niệm hay nhận biết
cụ thể về ông nhưng tớ luôn có những cảm
giác rõ ràng về ông qua những chuyện kể
của bà và mọi người trong gia đình.
Người ta nói “sống gửi thác về” và khi con
người ta trở về với cát bụi thì người trần
gian lấy ngày giỗ để tưởng nhớ họ... Nhưng
gia đình tớ hơi khác một chút, ngày giỗ đã
đành nhưng vào ngày sinh nhật của ông bà,
hay bác tuy đã mất rồi nhưng cả nhà đều
làm gì đó để tưởng nhớ.
Nếu ông còn sống thì lần này là ngày sinh
thứ 98 của ông, bố mẹ sửa lễ, còn tớ đi làm
thật sớm để mua hai chục sen thắp hương
bàn thờ ông bà. Tớ cũng không biết có phải
ông nội thích hoa sen hay không, nhưng
một năm trước khi bà mất, vào ngày giỗ
ông bà đã nhất định nói tớ phải tìm mua
bằng được chục sen trắng thắp hương ông...
Tớ nhớ điều đó và hôm qua dậy thật sớm,
mua hai chục sen mang về nhà rồi mới
vòng xe đi làm. Sáng sớm nay tớ nghe tiếng
bố mẹ trò chuyện trên tầng 4, khen rằng tớ
mua sen đẹp quá, những cánh sen trên bàn
thờ ông bà đã xòe cánh và tỏa ngát hương...
Tớ biết bố mẹ tớ đang rất vui...
Ông ngoại mất trước khi tớ ra đời 10 năm,
ông nội mất khi tớ được nửa tuổi… Ông
ngoại là thầy giáo, còn ông nội là nhà ngoại
giao, đôi khi tớ ao ước lắm lắm rằng tuổi
thơ của mình có cả hai người ông dạy bảo.
Tớ không có những phút được ông đưa đi
chơi, được ông dạy cho mọi điều trong cuộc
sống. Tớ thèm cảm giác được có ông. Có ông
sẽ tuyệt thế nào nhỉ? Bố mẹ cả ngày bận
rộn với công việc, bà có thời gian trông
nom các cháu nhưng có những phút bận
cơm nước, anh chị em có lúc còn phải
học... vậy là trong gia đình đương nhiên
ông sẽ là người có nhiều thời gian nhất để
“thủ thỉ” với cháu rồi.
Và thế là tớ thích tưởng tượng cảnh nếu từ
nhỏ tớ còn cả ông nội và ông ngoại, tớ sẽ
hỏi ông những điều gì, ông sẽ trả lời tớ ra
sao.
Tớ thích tưởng tượng cảnh ông ngồi trên
chiếc ghế sắt Liên Xô ở hiên nhà và đọc tờ
báo Nhân Dân.
Tớ thích tưởng tượng cảnh chiều chiều ông
dạy tớ học bài, cho tớ đi Bách Thảo và nói
cho tớ tên của từng loại cây.
Tớ thích tưởng tượng cảnh ông bà hàng
chiều dắt tay nhau sang nhà các con cháu
chơi và trở về vào đúng giờ cơm tối...
Hồi học cấp I, có lần tớ phải ở nhà một
mình, tớ rất sợ, và bạn có biết tớ đã làm gì
không? Tớ nhìn lên bàn thờ ông, và nghĩ
rằng, đừng sợ, vì ông luôn ở bên cạnh
mình! Thấy bạn bè có ông đưa đi học, ông
kể cho bao nhiêu chuyện, dậy bao nhiêu
điều thú vị... tớ ghen tỵ lắm. Tớ có bà, điều
đó đã là hạnh phúc hơn bao nhiêu người
rồi, bà chăm sóc tớ từ nhỏ, bà dậy tớ rất
nhiều điều, nhưng vẫn khác lắm nếu tớ còn
ông...
Trong cảm nhận và tưởng tượng của tớ, ông
là một nhà ngoại giao tuyệt vời, ông là
người yêu nước, là người chịu hy sinh, là
người chồng tình cảm, là người cha tận tụy
với 9 người con, người bố chồng luôn tâm
lý với cô con dâu là mẹ tớ, là người ông cực
nghiêm khắc với các anh chị tớ... Ông
không nói nhiều, ông cười rất hiền, và ông
biết không, ánh mắt ông trong tấm ảnh trên
bàn thờ đã tiếp sức cho tớ rất nhiều!
Gia đình tôi năm 1985 - hình ảnh: theo
blog Chit
Các anh chị em nhà tớ chưa bao giờ chán
nghe chuyện tình những năm đầu thế kỷ XX
của ông bà. ( Ông bà tớ là phù dâu và phù
rể trong một đám cưới, và hôm đám cưới
người bạn ông bà, có một tiếng sét yêu đã
đánh đoàng một cái... thế là sau này có bọn
tớ đấy)... Và ông bà, luôn là hình mẫu đẹp
để chúng tớ hướng tới.
Tớ không bao giờ quên câu chuyện cái tên
của tớ được ông đặt giữa những Mai Anh,
Ngọc Anh... làm bà và bố mẹ đau đầu vì lựa
chọn, và ông đã “thắng” cả nhà với cái tên
theo tớ suốt cuộc đời đấy!
Tớ không bao giờ quên chuyện kể vào ngày
đầy tháng tớ, ông nội lom khom xếp cả một
hộp bánh quy- mấy chục chiếc bánh nhỏ
xíu thời bao cấp khó khăn đó thành chữ A –
biểu tượng tên của tớ!
Tớ không bao giờ quên chuyện kể những lúc
bà đi chợ nấu cơm, ông được giao nhiệm vụ
đặc biệt là bế tớ. Chẳng mấy người cha,
người ông biết ru trẻ con, ông tớ cũng vậy,
nhưng bạn có
U-ON